25 tháng 12, 2025

 NGÀY THẮNG TRẬN


Trong chiến thắng có rất nhiều thứ mất!

Trả bằng xương và máu của bao người 

Và nước mắt của bao nhiêu người nữa

Đến bây giờ vẫn hiển hiện chưa nguôi...


Đồng đội chết để cho tôi sống

Giữa cánh rừng đói lả đứt hơi

Cơm chửa kịp ăn vẫn còn để lại

Dành cho tôi sống cả cuộc đời...


Ngày chiến thắng nước mắt rơi nhỏ xuống

Giọt vui mừng trộn giọt đớn đau!...

Hàng quân đứng giờ chẳng còn đủ nữa

Sân thì rộng mà đồng đội còn đâu?....


Sao không về tựu tề nhận lệnh

Để chờ giờ xuất phát cùng nhau

Để cùng vui trận này mình thắng

Nhường nhau hơi điếu thuốc thưởng công đầu..

27/5

Thơ : Nguyễn Viết Hồng 


 THĂM NGHĨA TRANG Ngày 27/7


Màu xanh giờ tươi trở lại

Lòng người thì vẫn quặn đau

Những nấm mộ không tên tuổi

Mẹ đau cha héo con sầu...


Mấy ai hiểu cho tình họ ..

Quan trên dưới mải làm giàu

Họ cắm trên mộ hoa giả

Đến thăm hỏi mình có đau?...


Cuộc đời hy sinh là thật

Tuổi xuân có tiếc gì đâu

Trách ai cắm dâng hoa giả

Để người có tâm thấy đau


27/7/2025

Tại nghĩa trang 

Thơ: Nguyễn viết Hồng 

 NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ..


Người lính trở về là may mắn

Còn lãi hơn nhiều những đồng đội hy sinh

Xương máu họ xây thành sông núi

Nước Việt mình vững trãi anh linh...

Thế hệ trẻ giờ nhiều cái giám

Giám nghĩ

Giám nói

Giám làm

Nhưng cái "giám hy sinh" hỏi có còn không nhỉ...

Hay chỉ còn trong tim những thế hệ "Vàng"...

Người lính trở về không so bì được - mất.

Sẵn sàng nằm cho Tổ Quốc đứng lên.

23/12/2025

Thơ : Nguyễn Viết Hồng . CCB .


 MẸ VẪN BUỒN...


Máu đỏ thắm viết vào lịch sử

Xương nằm giữ đất biên cương

Tên đã thành tên đất nước

Quê hương thắm mãi mầu xanh


Lính trở về không áo chẳng chăn

Tấm quốc kỳ máu bọc xương thắm đỏ

Nhẹ trên tay người đồng đội cũ

Mẹ nhạt nhoà đầu ngõ đón anh


Đất nước yên bình đã hết chiến tranh

Nhưng nỗi đau vẫn còn nặng gánh

Bao mồ Liệt sỹ vẫn vô danh...

Mẹ vẫn buồn mộ chỉ có tên anh...


22/12/2025

Thơ : NGUYỄN VIẾT HỒNG