MẸ VẪN BUỒN...
Máu đỏ thắm viết vào lịch sử
Xương nằm giữ đất biên cương
Tên đã thành tên đất nước
Quê hương thắm mãi mầu xanh
Lính trở về không áo chẳng chăn
Tấm quốc kỳ máu bọc xương thắm đỏ
Nhẹ trên tay người đồng đội cũ
Mẹ nhạt nhoà đầu ngõ đón anh
Đất nước yên bình đã hết chiến tranh
Nhưng nỗi đau vẫn còn nặng gánh
Bao mồ Liệt sỹ vẫn vô danh...
Mẹ vẫn buồn mộ chỉ có tên anh...
22/12/2025
Thơ : NGUYỄN VIẾT HỒNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét