3 tháng 4, 2026

 TỰ SỰ


"Tuổi già" nói vậy phải không anh?.. 

Chậm chắc ,hơn nhanh sự chẳng thành

Bút mực sẵn sàng khi tứ đến

Nàng thơ sẽ lại với ta nhanh

Ghì nhau chiếu trắng trong mành thẳm

Nhớ thả tim hồng ước vọng xanh

Mãn thoả xong rồi xin khép lại

Tâm an thế sự mãi trong lành...

02/4/2026

Hồng Nguyễn


2 tháng 4, 2026

 KHUYÊN AI


Vóc ngọc da ngà chớ để không  

Cứ đi bước nữa đỡ đau lòng

Dài chăn hơi ấm thường xuyên vắng

Rộng gối mùi vương sẽ lạnh đông

Xuân nở trên gò đôi má thắm

Nụ biếc hàng mi cặp môi hồng

Tình yêu sét đánh ai mà chánh

Hưởng thụ duyên nồng đỡ ngóng trông


29/3/2026

Hồng Nguyễn

 TỰ NHỦ...

Quá khứ là đá cuội

Tương lai là ngọc trai

Mọi thứ sẽ không sai

Nếu quy trình sống đúng


Lá cây già sẽ rụng

Trở về bên cội nguồn

Chồi non sẽ thẳng vươn

Tương lai xanh rộng mở


Những lần qua lầm lỡ

Phải làm lại từ đầu

Những thù hằn nỗi đau

Tha thứ là hạnh phúc ..


Quả nhân và quả phúc

Đều sẽ luôn đồng hành

Sống với trời cao xanh

Chết yên bề mẹ đất 


31/3/2026

Hồng Nguyễn



 VỊNH THÁNG BA

Tháng Ba cái đói cận kề

Mùa chiêm giáp hạt chợ quê sắn nùi

Xuân về châu chấu sinh sôi

Trẻ thơ vợt bắt đói thời đem rang

Mùi thơm nhức nách xóm làng 

Người quê gọi món tôm càng biết bay...

Nàng bân lạnh cóng bàn tay

Mà thương nắng lọt những ngày hạ sang

Mon khoai ngứa món của làng

Kho tương tép ruộng ngon hàng tiến vua

Tháng ba còn vắng cơn mưa

Lúa chiêm mắn đẻ nhánh vừa von von

Ễnh ương chờ sấm đẻ con

Ếch mà đợi nước mưa còn ôm lưng

Kêu to như tiếng gõ thùng

Người quê đói bắt om cùng chuối măng

"Tháng ba ngày tám" khó khăn

"Bánh trôi cà pháo" xứng tầm bền lâu.

31/3/2026

Hồng Nguyễn











10 tháng 3, 2026

 TIẾC AI...

Đứng cạnh hồng nhan mới hiểu đời

Chênh vênh chao đảo lắm ai ơi!...

Yêu thì đã nhuốm thương càng muốn

Nhóm lên lửa ấm khoé làn môi..


Tay trong tay ấm trước bao người...

Tám tháng ba kìa ai đó ơi...

Ơ sao hờ hững không trao gửi

Lửa không cháy rực nước không sôi...


Để lỡ vận rồi sao đổi ngôi

Năm tháng vun trồng hỡi đấy ơi

Đến mùa thu hoạch hoa không hái

Nụ héo hương tàn tiếc chẳng vơi ...


10/3/2026

Hồng Nguyễn

9 tháng 1, 2026

 MẸ VẪN BUỒN ...


Máu đỏ viết đơn nhập ngũ

Con đi giữ đất quê hương

Tên đã hoà tên đất nước

Vang lên trên những con đường


Giờ về không áo gói xương

Quốc kỳ bọc con thắm đỏ

Nằm trên tay đồng đội cũ

Nhạt nhoà ngõ : Mẹ ngóng con


Hoà bình đã hết chiến tranh

Nỗi đau vẫn còn nặng gánh

Nhiều mồ Liệt sỹ vô danh...

Mẹ buồn mộ chỉ tên anh...


22/12/2025

Thơ : NGUYỄN VIẾT HỒNG





 MƯA ĐÊM

Anh hạt mưa rơi xuống

Man mác từng giọt buông

Cỏ đêm em trên đất

Khát khô cơn gió cuồng


Sét ái tình mưa cỏ 

Ngọt ngào như hồi chuông

Thấm vào nhau từng chút

Mưa cỏ tràn yêu thương


Thì thầm bên cánh võng

Thạch sùng chép miệng  đêm

Thiên nhiên toà thánh thiện

Núi non bồng thôi miên


Dùng dằng ơi hoạ sỹ

Vẽ em bức tranh thiền 

Bút tay chàng thi sỹ

Mơn man nàng thơ đêm 


08/01/2026

Thơ: Nguyễn Viết Hồng


8 tháng 1, 2026

 TA RƯỢU VÀ THƠ

Một mình một rượu cớ chi say

Có lẽ nào chăng ánh mắt này

Thổn thức tim rung tăng nhịp đập

Mà thương hoa sáng dáng hao gầy..

Ôi bông hồng nở trong vườn ấy

Ơi nắng vàng chan lối ruộng này

Xuân nở tràn trề căng nhựa sống

Vương tình nặng nghĩa với thơ say..


08/01/2026

Nguyễn Viết Hồng


 LỜI CỎ XUÂN

Bàn chân dại khờ trong đêm

Nhẹ nhàng du êm bờ cỏ

Thì thầm lời ru cơn gió

Giật mình ô kìa dáng ai


Mưa phùn ướt tóc em tôi...

Bâng khuâng thì thầm hơi thở

Tóc thơm nương bàn tay nhỏ

Bui xuân đẫm cả mi rồi


Thức cùng bờ cỏ em ơi ...

Tình mình ủ vào trong ngực

Lửa môi thắp lên rạo rực

Xuân tan hết vào trong  nhau


Tháng 3/2025

Hồng Nguyễn



 TỨC SỰ RƯỢU VÀ XUÂN 


Dăm chén mà say thấy ngất ngơ

Ngồi đây chếnh choáng ruộng hay bờ?...

Xuân lai bạn hữu tưng bừng tửu

Tết với hiền huynh gợi tứ thơ

Vò cạn và tâm tràn lãng tử

Hoa còn vương vấn mối duyên tơ

Đong đầy thế sự gom thành mật

Bôi khắp nhân gian tới cuộc cờ


Hồng Nguyễn

Ngày 14/2 Ất tỵ

 THƯƠNG CÔ MẦU

                  ******

Thương em khuya sớm bụng mang bầu

Ăn cơm trước kẻng cũng đã lâu

Đứng đợi ba hồi nơi cuối ngõ

Vòng xem đôi bận phía chân cầu

Mong sao thấy được người tơ nguyệt

Để hiệp tác thành cặp rể dâu

Phúc tới hai nhà vui hỷ sự

Xuân sang hoa nở thắm muôn mầu 


             Nguyễn Viết Hồng

         12h14 - 06 / 3 / 2025

 SỢ....

Rượu cả vò tu một hơi đã cạn

Một ly tình sao uống mãi không say

Hay tại cái cái hồn kia hoá đá

Mặc ngày ta tan chảy cõi lòng này...

Lúc chưa uống rõ rành là đức phật

Sao say giờ nhìn lại giống ngài ma 

Nghĩ cũng đúng người sống tu thành Phật

Nhưng chết rồi thì phật cùng thành ma....

Phật hay ma ta đâu có sợ 

Chỉ sợ kẻ nửa Người nửa ma...

08/01/2026

Thơ : Nguyễn Viết Hồng


25 tháng 12, 2025

 NGÀY THẮNG TRẬN


Trong chiến thắng có rất nhiều thứ mất!

Trả bằng xương và máu của bao người 

Và nước mắt của bao nhiêu người nữa

Đến bây giờ vẫn hiển hiện chưa nguôi...


Đồng đội chết để cho tôi sống

Giữa cánh rừng đói lả đứt hơi

Cơm chửa kịp ăn vẫn còn để lại

Dành cho tôi sống cả cuộc đời...


Ngày chiến thắng nước mắt rơi nhỏ xuống

Giọt vui mừng trộn giọt đớn đau!...

Hàng quân đứng giờ chẳng còn đủ nữa

Sân thì rộng mà đồng đội còn đâu?....


Sao không về tựu tề nhận lệnh

Để chờ giờ xuất phát cùng nhau

Để cùng vui trận này mình thắng

Nhường nhau hơi điếu thuốc thưởng công đầu..

27/5

Thơ : Nguyễn Viết Hồng 


 THĂM NGHĨA TRANG Ngày 27/7


Màu xanh giờ tươi trở lại

Lòng người thì vẫn quặn đau

Những nấm mộ không tên tuổi

Mẹ đau cha héo con sầu...


Mấy ai hiểu cho tình họ ..

Quan trên dưới mải làm giàu

Họ cắm trên mộ hoa giả

Đến thăm hỏi mình có đau?...


Cuộc đời hy sinh là thật

Tuổi xuân có tiếc gì đâu

Trách ai cắm dâng hoa giả

Để người có tâm thấy đau


27/7/2025

Tại nghĩa trang 

Thơ: Nguyễn viết Hồng 

 NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ..


Người lính trở về là may mắn

Còn lãi hơn nhiều những đồng đội hy sinh

Xương máu họ xây thành sông núi

Nước Việt mình vững trãi anh linh...

Thế hệ trẻ giờ nhiều cái giám

Giám nghĩ

Giám nói

Giám làm

Nhưng cái "giám hy sinh" hỏi có còn không nhỉ...

Hay chỉ còn trong tim những thế hệ "Vàng"...

Người lính trở về không so bì được - mất.

Sẵn sàng nằm cho Tổ Quốc đứng lên.

23/12/2025

Thơ : Nguyễn Viết Hồng . CCB .


 MẸ VẪN BUỒN...


Máu đỏ thắm viết vào lịch sử

Xương nằm giữ đất biên cương

Tên đã thành tên đất nước

Quê hương thắm mãi mầu xanh


Lính trở về không áo chẳng chăn

Tấm quốc kỳ máu bọc xương thắm đỏ

Nhẹ trên tay người đồng đội cũ

Mẹ nhạt nhoà đầu ngõ đón anh


Đất nước yên bình đã hết chiến tranh

Nhưng nỗi đau vẫn còn nặng gánh

Bao mồ Liệt sỹ vẫn vô danh...

Mẹ vẫn buồn mộ chỉ có tên anh...


22/12/2025

Thơ : NGUYỄN VIẾT HỒNG





2 tháng 2, 2025

 HẠT MƯA XUÂN .


Em là hạt mưa mùa xuân

Làm tan băng anh lạnh giá

Hoa hồng lung linh ánh lửa

Thơm thêm hương tóc bềnh bồng...


Xuân về ư? mùa hoa trái

Nắng hôn lên má ửng hồng

Én về khu vườn xây tổ

Và đêm nỗi nhớ mênh mông...


Xa nhau mấy mùa hạt nẩy

Mạ non ai cấy chờ bông

Mùa vàng thơm nhiều no ấm

Ríu ran chim hót trên đồng.


Nhịp nhàng áo xanh áo đỏ

Cào cào giã gạo thành bông

Ngày đoàn viên về sum họp

Xuân thì thầm ai nhớ không...


02 / Giêng /2025


Nguyễn Viết Hồng





31 tháng 12, 2024

 VUI BUỒN CUỐI NĂM


Bươn trải mưu sinh nặng nghiệp đời 

Một năm hao khuyết mấy xuân tươi  

Đầy vơi ẩn hiện hằn nhăn trán

Chan chứa âm thầm giấu nét môi 

Ao ước đông tan ngày tháng đợi 

Mong chờ xuân đến phút giây trôi

Nghinh tân tống cựu mừng hoan hỷ

Lộc phúc tràn đầy bạn mới vui


31/12/2024


26 tháng 12, 2024

 HẠ VÀNG ..


Em là cơn mưa mùa hạ

Làm tan băng anh mùa đông 

Hoa hồng lung linh ánh lửa

Gió đưa hương thơm bềnh bồng...


Xuân về ư? rừng hoa trái

Nắng hôn má em ửng hồng

Én về khu vườn xây tổ

Và ta nỗi nhớ mênh mông...


Xa nhau mấy mùa hạt nẩy

Mạ non em cấy chờ bông

Mùa vàng hạt thơm no ấm

Níu no chim hót trên đồng.


Cào cào áo xanh áo đỏ

Nhịp nhàng giã gạo thành bông

Đợi ngày ta về sum họp

Trầu cau nên duyên vợ chồng.


25/12/2024

Nguyễn Viết Hồng





21 tháng 12, 2024

 BÓNG BÀ...

Bàng nghiêng đỏ lá đầu thôn

Đường quê trải tím hoàng hôn bóng bà

Gậy mòn đua với đường xa  

Lưng còng đua dốc thương bà bà ơi ...

10/2/2019

Thơ: Nguyễn Viết Hồng